Bão

storm

Cơn bão nghiêng đêm, cây gãy cành thay lá…

Ta đã yêu nhau, thề mãi mãi bên nhau cơ mà…

Tôi bật cười nhớ lại những lúc anh giật lấy tay tôi : “Nào, mang tay đây, ngã bây giờ!”… Người khác nhìn bọn cầm ô nắm tay nhau đi dưới trời mưa bảo là điên cũng phải. Nhưng cái bọn đấy thì luôn nghĩ chúng bình thường. Làm quái gì có cái ô nào to đủ che hai người! Chỉ là lấy cớ sát lại gần nhau thôi…

Người Hà Nội ngày càng lười biếng. Họ ít khi đi bộ, nếu có thì họ cũng nhất thiết phải kèm theo mấy lời than phiền mệt quá, bụi quá, hay sợ nắng lắm, sợ mưa lắm! Họ chẳng còn yêu Hà Nội đủ để mà thong thả đi bộ, nhấm nháp cái hương vị riêng của Hà Nội. Phố đi bộ mở cuối tuần vòng quanh hồ cũng chỉ là để ve vuốt cái trào lưu văn minh nhạt nhẽo xứ thiên đường. Họ đi như trẩy hội, đi như biểu tình. Người thích đi bộ thật sự là người không thích đi bộ quanh hồ Gươm vào dịp cuối tuần. Bởi nó xô bồ quá, ồn ào quá!

Nhớ đến đứa em ở Sài Gòn lần đầu tiên ra Hà Nội chơi đúng mùa mưa dầm dề. Con bé cuộn tròn trong chăn bảo “Em chả bao giờ sống ở Hà Nội đâu, mưa thế này chắc buồn mà chết mất…”  Tôi bật cười bảo con bé ngốc! Ừ nhỉ, Sài Gòn chợt nắng chợt mưa, hiếm có cơn mưa nào quá một tiếng! Nhưng người Hà Nội họ chả buồn mà chết bao giờ, vì họ có vui sống bao giờ đâu…

Mưa chưa hẳn là bão! Bão tới chưa chắc đã mưa! Những ánh chớp loá nhoà. Những cơn sấm rền vang. Nhưng hoá ra chỉ những kẻ giấu mình ở một góc riêng mới thấm từng giọt mưa rơi chứ không phải những đoàn người hối hả chạy mưa, chạy bão ngoài kia. Cái sự thấm nó mới là thứ trừu tượng nhất trên đời, chứ không phải tình yêu. Tình yêu không thấm! Tình yêu phải tràn…

Cô bạn thân nhà ở ngay trong lòng phố cổ, đi vài bước chân là ra đến bờ Hồ. Cô bảo tôi rằng hãy thử sáng sớm đi bộ ở đây mới thấm được cái sự trong trẻo của Hà Nội, chứ Hà Nội chả trầm buồn đặc quánh như tôi hay thấy đâu. Tôi lại bật cười. Hà Nội của riêng tôi chưa bao giờ hết trong trẻo. Có trăm ngàn tuổi thì Hà Nội vẫn cứ thế, luôn là như thế, chẳng buồn đổi thay.  Cũng như tôi vậy… Tôi đoán chắc rằng không phải ai cũng may mắn như tôi, có được những khoảnh khắc sống trong lòng Hà Nội mà không nghe thấy một âm thanh nào. Không một tiếng còi xe. Không một tiếng rao bánh bao bánh khúc. Không một tiếng còi tàu hoả. Đến những đoàn tàu chở cát lậu cũng không buồn kêu u u. Tất cả đều tĩnh lặng như tờ. Lúc đó mới có thể nhìn thấu cái tâm của Hà Nội trong veo. Như cái tâm bão luôn lặng lẽo. À, tôi mới tự nghĩ ra từ “lặng lẽo”. Từ điển không có từ này, nó cũng chẳng có ý nghĩa với ai, ngoài tôi.

Tôi không tĩnh lặng. Tôi không lạnh lẽo.

Tôi lặng lẽo. Trong một cơn bão ầm ào…

Bão trời và bão lòng, bão nào đáng sợ hơn?

P.S. Chúc một nửa thế giới ngủ ngon!

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s